Mối tình đầu Pt.1

Người ta thường nói mối tình đầu không dễ quên được và đối với tôi thì đúng là như thế.

Không có ngày nào tôi không nghĩ đến em. Tôi còn nhớ ngày đầu tiên gặp em, đó là ngày đầu tiên trên giảng đường đại học. Thầy dạy môn Triết cho chúng tôi tự ứng cử làm cán bộ lớp, chỉ lác đác một vài cánh tay giơ lên trong đó có em. Tôi thầm nghĩ cô gái này có cá tính mạnh mẽ lắm đây. Và rồi khi nghe em phát biểu, nhận ra rằng em là đồng hương với tôi. Ấn tượng của tôi khi ấy là một cô gái khá tròn trịa, khuôn mặt toát lên một vẻ gì đó tôi không thể tả được. Đặc biệt là đôi mắt, nụ cười của em và chính nụ cười ấy đã khiến tôi khổ sở…

Năm nhất tôi cũng như bao đứa sinh viên khác đều chăm chú vào việc học, vì tôi biết thân phận học trường tư của mình phải cố gắng hơn người khác. Trong lớp tôi luôn tập trung vào bài giảng, chẳng mấy khi nói chuyện với ai kể cả em. Nhiều lúc tôi chỉ dám nhìn trộm em mà thôi. Cũng phải vì tôi chỉ là một thằng mọt sách, chẳng có kinh nghiệm nói chuyện với con gái bao giờ. Nhớ có đợt rộ lên phong trào confession trên FB, tôi đã viết là “Tôi thích 1 bạn gái trong lớp mà ngại ko dám nói ra”, cả lớp xôn xao nhưng cũng chẳng ai đoán được đó là ai. Cứ thế cho hết đến năm, tôi đạt học bổng của trường nhưng vẫn không làm sao khiến em để ý đến tôi…

Sang năm 2, tôi quyết tâm thay đổi với hi vọng mọi chuyện sẽ khác. Từ một đứa chỉ biết đến học, tôi tham gia nhiều hoạt động của trường hơn. Trong lớp thì tôi còn chứng tỏ là một người có đầy trách nhiệm khi luôn là người lấy micro cũng như tận tình chỉ bài cho mọi người. Rồi cái gì đến cũng phải đến, tôi được bầu làm bí thư. Em cũng thuộc ban cán sự lớp nên chúng tôi có điều kiện để tiếp xúc với nhau, những lúc họp hành cũng như ở trên lớp. Rồi đến năm 3, chúng tôi nhắn tin và nói chuyện với nhau nhiều hơn. Có lúc chúng tôi nói chuyện qua Skype tới 2-3 h sáng nhưng vẫn không thấy mệt. Qua những cuộc trò chuyện như thế nhìn thấy ở em những nét đáng yêu mà không ai có được và cả những điểm tương đồng mà tôi cũng không biết là do trùng hợp hay sao nữa. Cứ thế tình cảm của tôi giành cho em lớn dần, chẳng biết khi nào nó đã trở thành tình yêu…

Bài viết đầu tiên

Đã gần 6 năm dịch vụ blog Yahoo! 360°(Y!360°) bị đóng cửa. Còn nhớ năm nào giới trẻ chủ yếu liên lạc với nhau qua Yahoo! Messenger(Y!M), khi đó hạ tầng mạng chưa thực sự phát triển, người ta thường phải ra những quán net bên đường để truy cập. Bây giờ tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác khi nick của bạn bè sáng lên, mừng rỡ như thể lâu ngày không gặp. Rồi Y!360° ra đời, tôi cũng tạo tài khoản, chăm chút diện mạo cho nó rồi cũng bỏ thời gian viết hàng tá bài và trông mong người ta comment, nghĩ lại mới thấy mình trẻ con làm sao. Thế rồi các mạng xã hội lần lượt ra đời, đặc biệt là Facebook(FB). Nó đơn giản, tiện dụng và có tính kết nối cao. Thế là mọi người đổ xô vào như một trào lưu. Dần dần Y!M rồi cả phong trào viết blog cũng đi vào quên lãng. Một ngày kia tôi mở Y!M lên thì đã không còn một ai online, Y!360° thì bị xóa xổ mang theo bao bài viết tâm huyết… Mặc dù FB tiện dụng thật nhưng cũng có mặt trái của nó là tính mở quá cao khi ai cũng có thể dễ dàng đọc được bài viết của bạn, ngoài ra cũng không thể chỉnh sửa format.

Đến với WordPress một cách tình cờ, tôi thấy đây là một nền tảng để viết blog tuyệt vời, nó đem đến nhiều công cụ mạnh mẽ để có thể tùy biến theo ý thích. Có lẽ đây là thời điểm mà tôi sẽ lại bắt đầu lại việc viết blog của mình, ghi lại những cảm xúc bất chợt để rồi sau này có cái mà ôn lại tuổi trẻ của mình.