Được tặng thơ

Lần đầu tiên được tặng thơ, cảm ơn cô bạn nhiều lắm, đúng là chuyên văn có khác. Cả đời tôi chắc cũng không viết nổi một bài thơ ra trò. 🙁

“Anh giống như là mặt trăng
Em cho rằng cô ấy là trái đất
Anh luôn nghĩ cô ấy là nhất
Và anh cất điều ấy trong tim
Mặt trăng xoay bên trái đất lặng im
Và yêu thương đắm chìm trong đêm tối
Còn trái đất xem mặt trời là nguồn cội
Và tự mình lạc lối giữa vầng dương
Nếu anh nghĩ như thế là yêu thương
Thì mặt trăng thật hoang đường, anh nhỉ?
Thứ ánh sáng cả một đời hoan hỉ
Cũng có sánh bằng chút ấy kỉ niệm đâu?
Người ta cứ ngỡ mình sẽ mãi yêu sâu
Em biết tình đầu khó lòng mà phai nhạt
Nhưng anh có biết tình yêu như là cát
Thả lỏng không bền bóp nát sẽ rơi mau
Rồi có một ngày anh sẽ chẳng còn đau
Chẳng muốn quay đầu vì một người xưa cũ
Người không đem anh vào bình yên giấc ngủ
Và chẳng bao giờ thấy đủ trái tim anh…

Nếu anh giống như là mặt trăng
Thì cô ấy không bao giờ là trái đất
Em thấy trong anh một tình yêu rất thật
Anh là mặt trời của một ai khác, ngoài kia!”

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.