Tạm biệt tháng 5

Một buổi tối đầu tiên của tháng 6.

Vừa mới trải qua một môn thi thất bại. Ừ thì do mình có học hành gì đâu, suốt ngày chỉ biết yêu với đương. Tự nhiên hôm nay lục tìm lại những kỉ vật thời xa lắc xa lơ mà tôi vẫn còn giữ kĩ, thấy một số thứ khá là hay ho, kể ra hồi đó cũng có người từng thích tôi đó chứ 🙂

Cách đây hơn 10 năm tôi đã rời bỏ Hà Nội để đến với mảnh đất có tên Sài Gòn, bỏ lại phía sau những người bạn và căn nhà thân thương mà tôi đã gắn bó từ thời thơ ấu. Nhìn những dòng lưu bút rồi cả những bức thư mà tôi chẳng hề hồi âm, những kí ức lại ùa về như mới nằm nào chúng tôi còn ở bên nhau. Nhớ lại thì tôi đã có một vài người bạn rất thân, lại ở gần nhau nữa, cũng tại hồi đó người ta chưa có khái niệm chọn trường như bây giờ. Hồi đó chúng tôi chỉ biết đến những trò chơi truyền thống như trốn tìm, bịt mắt bắt dê, bắn bi, ô ăn quan… làm gì biết đến internet hay những đồ công nghệ cao. Nhìn lũ con nít hiện nay mà chỉ biết thở dài ngao ngán, đứa nào đứa nấy cũng sử dụng thành thạo điện thoại thông minh/máy tính bảng. Đành rằng chúng có thể học được nhiều thứ trên mạng và phát triển tư duy tốt hơn nhưng tôi cảm thấy không lấy gì làm vui khi những giá trị truyền thống dần mai một. Mặt khác bọn trẻ bây giờ được bố mẹ nuông chiều quá mức, đã vậy còn không coi trọng thầy cô khiến cho xã hội ngày càng bất ổn với một thể hệ “trẻ trâu” thiếu văn hóa và suy nghĩ. Hồi tôi đi học làm gì có chuyện trò cãi thầy, bị đánh cũng phải chịu nhưng chính sự giáo dục nghiêm khắc ấy mới khiến ta nên người được. Lạc đề quá, quay về với chuyện của tôi vậy. Cái ngày tôi vào Sài Gòn, những giọt nước mắt đã rơi, nước mắt của người ở lại và cả người ra đi. Tôi nhớ bạn, nhớ thầy cô biết dường nào. Những đêm đầu tiên quả là khó khăn với tôi, khi đó chỉ là một đứa trẻ. Tuy nhiên sau một thời gian làm quen với môi trường mới, những người bạn mới, tôi đã nguôi đi phần nào. Đã có những lần tôi nhận được thư từ những người bạn cũ, dù đã bỏ thời gian để viết những lá thư dài để hồi âm nhưng không hiểu vì lí do gì tôi lại không đem ra bưu điện để gửi mà cứ để đó, cho thời gian xóa nhòa đi mọi thứ. Chắc hẳn mọi người lúc đó đã trách tôi nhiều lắm… Nhiều lúc tôi cũng không hiểu nổi chính mình, là tôi quá vô tâm hay tôi muốn rũ bỏ quá khứ ?! Và cứ thế cuộc sống hối hả nơi Sài Gòn hoa lệ khiến tôi chẳng còn bận tâm đến họ nữa. Tôi có nhiều bạn nhưng không kiếm nổi một người bạn thân, vì cứ mỗi năm trường lại chia lớp một lần, nhà mỗi đứa lại cách nhau cả mấy cây số nên gặp nhau sau giờ học là một chuyện khó khăn. Điều đó cũng chẳng khiến tôi buồn vì tôi giờ đã trở thành một cỗ máy chỉ biết có mỗi việc học. Không hiểu từ lúc nào tôi đã có tư tưởng cạnh tranh đến thế, quyết tâm giành giật từng con điểm để có thứ hạng cao trong lớp. Nhưng điều đó cũng chỉ kéo dài đến cấp 3, tôi bỗng dưng trở thành kẻ ham chơi hơn học. Kết quả là học lực giảm sút và dù có cố gắng cứu vãn ở năm lớp 12 nhưng tất cả đã muộn khi tôi rớt đại học. Một năm sau dù đã lên quyết tâm cao độ nhưng cũng không khá hơn và giờ tôi đang mài đũng quần ở một ngôi trường tư với học phí cao nhưng chất lượng đào tạo không tương xứng. Từ bước ngoặt này, một lần nữa tôi lại chăm chỉ hơn và đã đạt được những thành công nhất định. Nhưng rồi chuyện tình cảm khiến tôi không còn là chính mình nữa. Thật đáng xấu hổ biết bao, đáng lẽ tôi nên dẹp sang một bên từ lâu nhưng nó cứ dai dẳng bám lấy. Hiện giờ tâm trạng đã khá hơn, tôi sẽ nỗ lực hết mình cho kì thi cuối kì sắp tới. Cố lên nào tôi ơi!!!

P/s: Quyết định liên lạc lại với một số người bạn cũ qua fb, hi vọng họ vẫn còn nhớ và tha thứ cho tôi.

2 thoughts on “Tạm biệt tháng 5”

  1. Cố lên ba. Không tham vọng làm bạn thân của ba, vì nhà cách ngàn cây số =)) Nhưng luôn ss lắng nghe và chia sẻ!

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.